.....Từ một ngày rất xa rồi .....
.....khi trong mỳh hôk có cái khái niệm thế nào là Star, thế nào là 1 nhóm.....
...........lạnh lùng........
........ đã quen đc 1 mỳh ......
......vẫn vui chứ ......
VÀ RỒI
.................................
Một sự tình cờ thôi, chúng mỳh cùng gặp nhau trong một hội thi : Hoa học trò đất cảng. Tưởng như là 1 sự ép buộc fải tham gia, rồi bêy h lại tự hỏi : nếu hôk ...thỳ h.... mỳh sẽ ....như thế nào .....???
Mỗi kon ng` làm nên một niềm vui, quả là hôk thể thiếu bất kì ai cả.
Nhớ lại, sao thếy ....nhớ quá...
.....cái hôm đầu....
....buổi tập đầu .....
Và bao nhiêu điều bất ngờ nữa tràn đến cùng với Ngôi sao !!
Chúng mỳh đã thực sự trở thành những ng` bạn thân của nhau mất rồi
Begin>>>>>>

Khi bắt đầu tập với nhau:
Nhớ cái hôm đầu tiên, biết tin mỳh trượt Idol , buồn lắm. Lại một lần nữa thất vọng. Ừ, thôi thỳ, Bêy h có một cuộc thy khác ngay cận kề, mỳh tham gia thôi. Chỉ coi đó là một lần hi vọng cuối cùng, chỉ để thử may mắn một lần nữa, và cũng vì sở thick nghệ thuật của mỳh thui....CHẳng ai ngờ..... ^^
Hôm đầu tiên gặp mọi ng`, sao thếy ai ai cũng trầm tính, từ đầu chí cuối thếy mỗi cái Diệp nó nói, giao nhiệm vụ, và bàn bạc. Nó cũng năng nổ ghê chứ ! Kon Tròn- hồi ếy chả chịu tập, mếy hôm kêu ở lại mà cuối cùng lại thiếu mỗi mỳh nó, mỳh vs ông HIến thếy cũng hơi bực ^^, nhớ là hồi ếy chưa quen nhau, ông ếy cũng chỉ hay kêu vs mỳh: còn cái kon bé béo béo bên lớp Trung j` ếy đâu ếy nhỉ, chẳng thếy j` cả, kỉu này thay ng` =)) Lôi nhau ra lớp nó , trêu nó đc vài câu, hình như là làm cột để múa j` j` đó. Hì, lúc này bắt đầu thếy vui vui đc 1 tí , cũng có thể vì đơn giản là đc giao lưu dần vs các bạn lớp # , hôk fải ở im trong cái lớp này nữa, đỡ buồn.
QUa bao nhiêu là kế hoạch đổi ng`, cuối cùng star cũng đã có mặt đc đông đủ, và cũng có thể fần lớn là do tư tưởng ép buộc vì làm cán bộ ^^Tập vs nhau đc mếy lần, ấn tượng có mỗi cái hôm học múa đầu tiên, hì , kon Tròn ếy mà. Mỳh có thế mạnh là múa ? Hok hẳn, chỉ là hay đi diễn nhiều nên quen rùi thui. Dạy cho 2 kon kia múa mà trông vừa buồn cười vừa hơi hơi lo là hôk bít có diễn đc hôk =)). Fải công nhận 1 điều là kon Hải Anh làm cái rì cũng khác ng`;)) , hồi đó nó múa mà cứ èo èo, trông cứng cứng , nhưng cũng còn gọi là bít múa. Kon TRòn thỳ =)) ôi thôi =)) nhắc tới mà buồn cười . Nó Tròn tròn thế nên có thể là khó múa, khổ mà trông nó múa lần đầu tiên mà mếy anh ếy thy nhau cười, thy nhau nói : KOn này cho đi buôn gỗ / Trông nó giống kon buôn gỗ nhể =)) Hôk thể chịu đc vì quá nhộn
Tưởng như 1 sự quá khó khăn, vs đội hình không mếy thuận lợi , đội mỳh đã tập luyện 1 cách vô cùng chăm chỉ và cũng vô cùng vui nhộn . Nhưng h fút ếy không thể nào quên đc . Nhớ cái hôm buổi tối trước khi duyệt ctrình, chúng ta nhìn đội bên tập - 1 sự hà khắc - 1 sự gò bó, chèn ép , và cả sự thấm mệt hiện rõ . Đúng, họ cũng đang muốn cố gắng để được giải, mỳh cũng vệy. Nhưng bằg cách khác hẳn nhau. Chúng mỳh hôk tìm thếy đc những fút giây căng thẳng , mà ngược lại là n~ h fút rất riêng của Star . Nhóm mỳh , cho dù có tập sai , cũng chỉ vs 1 điệu cười nhăn nhở : "Anh ơi mỳh tập lại đê ^^ " là có thể qua đc tất cả những khó khắn, vướng mắc ếy. Sao những giây fút ếy tưởng chừng như nhanh vệy , dần rồi rồi ngày thi cũng đến . Chúng mỳh lo lắng, ừ thì có, nhưng vẫn vs 1 sự lạc quan về việc " bị nhất" , nhóm mỳh đã biểu diễn hết mỳh bằng tất cả những sự tự tin và sự vui vẻ vốn có. Thật tuyệt vời khi nhận thấy đc cái cảm giác chính mỳh đã làm cho khán giả vui và hết mỳh cổ vũ . Chẳng có lí j` mà nhóm mỳh lại hok đc nhất cả . Và một chiến thắng đã đến. Cái h fút ếy , khi tên đội đc sướng lên , chẳng kòn j` vui bằng , cũng bởi vì chúng mỳh đã vượt qua đc cả 1 dự dàn xếp chu đáo cho chức vô địch , nhưng vui nhất là vì công sức và niềm tin chúng mỳh dành cho nhau quả thật là không hoang fí . Lúc đó , thếy yêu Star nhiều , nhiều lắm . Cảm ơn thực sự về những fút giây hạnh fúc đó đã làm thay đổi hẳn 1 kon ng` tẻ nhạt, lạnh lùng , đã cho mỳh bắt đầu biết thế nào là hi vọng , thể nào là thành công, thế nào là niềm vui và sự trân trọng .
Sau cả một chiến thắng mà mỳh hằng mong chờ , chúng ta đã thực sự - thực sự trở thành 1 nhóm thân thiết . Có biết rằng , sau khi diễn xong , dù chưa biết kết quả, mỳh vẫn mang 1 tâm trạng hơi buồn buồn . Vì cái hôm diễn thật đó cũng chính là lần cuối chúng mỳh đc tập cái bài Trống cơm vs nhau , sẽ hok kòn thếy đc những fút hưng fấn trong từng bước nhảy nữa . Có biết rằng đêm ềy về, mỳh hôk ngủ đc , chỉ để nằm đó và nhớ lại từng h fút , từng động tác mà chúng mỳh tập vs nhau , vừa vui mà lại vừa buồn . Chẳng muốn dừng lại ở đó đâu, dù j` chúng ta cũng chưa ở bên nhau đc bao lâu mà.....