Thứ Tư, 8 tháng 7, 2009

Trách nhiệm

Đã nghe đc nhiều câu : Sống fải có trách nhiệm . Mỳh nghĩ rằng trách nhiệm - chính đó là thứ tạo nên cái chuẩn mực , cái tiếp diễn và cái động lực trong cuộc sốg . Mỳh sống , sống bởi trách nhiệm . Một khi mà mỳh ý thức đc trách nhiệm của mỳh , mỳh hoàn thành đc nó , thì khi đó mới là sống có ích . Lan man 1 chút , h vào vấn đề chính - về mỳh . Blog này chỉ có mỳh đọc , nên sẽ viết về mỳh ...
Trách nhiệm đc tạo nên bởi 1 vai trò nhất định , vai trò đó tuỳ từng ng` là nhiều hay ít , liên quan hay độc lập , khó hay dễ . Tự thấy mỳh ích kỉ mỗi khi nói ra rằng mỳh đang hôk có việc j` để làm , để rồi tìm cách giết tgian vào những chuyện vô bổ . Và cũng trong một số nhữg trách nhiệm cần làm đc ,có n~ cái độ cần thiết ít hơn nhiều so với nhữg thứ khác , đơn thuần nó thêm vào cuộc sống chỉ là để thư giãn , là cái fụ , nhưng dù j` nó cũng đem lại lợi ích .
Bản thân mỳh có bao nhiêu vai trò , ngồi liệt kê hết ra chắc cũng rất rất là lâu , nhưng sẽ cố :D. Coi như đêy là 1 trách nhiệm , trách nhiệm thức tỉnh bản thân mỳh đúng lúc cần thiết . Hoàn thiệt bản thân là cái cần thiết cho sự sống ^^.
Trước tiên , mỳh là 1 thành viên trong gia đình :
Là kon của bố mẹ , dĩ nhiên fải biết yêu thương đỡ đần ,mỳh muốn thể hiện bằng hành động chứ hôk fải bằng lời nói . Mỳh biết có những lúc mỳh hok dành cho mẹ những lời nói ân cần như những j` mẹ muốn , vì vậy càng fải cố gắng để thể hiện bằng hành động của mỳh . Mỳh lại là kon gái nữa chứ , cần nhiều sự đầu tư hơn . Fải biết dọn dẹp , nấu nướng , giặt giũ , quản lý gia đình , trông em và dạy em học ... Nhiều lắm . Mỗi thứ mỳh đạt đc cũng tầm tầm , hok trội hẳn về 1 cái j` cả , vì dĩ nhiên mỳh đâu có nhìu tgian để tập trung quá vào việc đó . Mỳh cảm thấy mỳh hơi lạnh nhạt vs mọi ng` trong gia đình . Mỳh đã từng làm rất nhìu việc, mỳh tham việc , biết thế , có khi kòn thick dùng đến cả búa , vít để sửa mấy cái tủ trong nhà , mỳh làm đc đó . Ý tưởng về việc liên kết vs 2 đứa bạn để trong 3 ngày dọn dẹp và thay đổi trang hoàng lại cho nhà 3 đứa đã đc đề xuất nhưng có vẻ vẫn chưa có tgian thực hiện . Mỳh muốn thực hiện nhanh , vì muốn bố mẹ vui , và đó cũng là 1 ý tưởng hay mà ^^. Tiếp theo mỳh nên quan tâm đến cái chân đau của bà , bệnh ung thư của ông ..... Sự khao khát đc trở thành bác sĩ là vì như zậy , nhà mỳh hình như ai cũng có bệnh thì fải ....
Thứ 2 , mỳh là 1 học sinh .
Mỳh hơi sợ khi viết đến fần này , bởi vì cái này nó fụ thuộc chỉ vào bản thân của mỳh , mỳh có nỗ lực hay hôk . Bài vở là tối cần thiết , và mỳh cũng trải qua rất rất nhiều bài học xương máu về việc không chăm chỉ . Ép buộc đc bản thân là 1 việc dễ mà lại rất khó . Làm thế nào để vượt qua đc nỗi sợ hãi trong lòng khi đối mặt vs môn toán - cái mà mỳh đã vượt qua đc vs môn Hoá rồi , mà làm lại hok đc . Mỳh chưa cố gắng , mỳh biết . Mỳh cũng chưa xác định đc cái mục tiêu trước mắt của mỳh , đúng hơn là kòn chần chừ, chưa quyết đoán . Dạo nì nghỉ hè nhìu , lười học , fải về ngay vs cái quĩ đạo thường ngày nếu hôk muốn mỳh đi lệch hướng quá xa lúc nào ko biết .
Thứ 3 , mỳh là 1 ng` bạn .
Làm 1 ng` bạn tốt không khó , nhưng vấn đề mỳh có tự kiểm soát đc cái cá nhân trong mỳh hok thôi . Bí quyết để giữ đc tình bạn đó chính là sự cảm thông , sự chia sẻ và sự tha thứ . Có nhữg khi ta làm 1 việc j` đó rất tận tâm cho 1 ng` bạn , mà ng` đó chỉ coi đó như là 1 điều hiển nhiên , và có khi là đương nhiên bạn fải làm chỉ vì bạn là bạn của ng` đó . Những khi là mỳh , mỳh buồn lắm , chỉ vì bạn mỳh kòn ích kỉ , kòn hôk chịu vì mỳh nhưng mỳh đã vì họ , nhưng rồi mọi chuyện sẽ qua , mỳh nghĩ là nên tha thứ , nên chấp nhận , rồi ng` kia sẽ cảm thấy đc rằng mỳh đã vì ng` đó đến như thế nào . Kòn nếu tiếp tục mãi mà chỉ thấy sự buồn bã liên miên , 2 ng` nên trở thành bạn bt , đó là điều tốt nhất .Mỳh cũng chẳng bao h muốn biến 1 đứa bạn thân thành 1 kẻ thù đánh ghét nhất như ở cấp 2 nữa . Hãy biết hi sinh vì bạn mỳh , và cũng nên học cách cảm nhận đc sự hi sinh từ ng` đó đối vs mỳh .
Thứ 3 , 1 bí thư của lớp .
Một chức vụ thật to tát . Mỳh chỉ có thể thay đổi tình hình hiện tại nếu mỳh rèn luyện đc những kĩ năng cần thiết . Mỳh cần fải tìm cho = đc 1 đội ngũ làm việc cùng , hôk thể 1 mỳh mà lo đc hết mọi chuyện , mỳh cần thuyết fục đc mọi ng` , cần truyền đi nhiều nhiệt huyết hơn nữa . Tình bạn cũng là 1 chìa khoá trong vấn đề này . Ở lớp mỳh nên chơi đều vs mọi ng` , như vậy mới dễ lãnh đạo , giải quyết , kòn chuyện yêu đương, zĩ nhiên là hok bao h . Khó quá cái chức vụ này , mỳh cần nhiều tgian và sự đầu tư cho nó . Qua ngày 15 này , khi việc học hok còn căng thẳng nữa , mỳh sẽ cố gắng bắt tay vào cho chính mỳh . Chính mỳh fải rèn luyện đc kĩ năng thì mới bảo đc mọi ng` chứ . Mỳh có thế mạnh là về văn nghệ , nhưng thế yếu là về truyền đạt . Làm thế nào để hôk làm cho mọi n`g cảm thếy nhàm chán , cảm thếy quá sức khi tham gia , làm thế nào để mọi việc đi theo ý mỳh muốn . Mỳh có khả năng dàn dựng , và hiện tại trong đầu có rất nhiều ý tưởng hay , nhưng rồi nó sẽ chỉ là những ý tưởng thì sao .??? Khó thật đếy , vs cái lớp này , những cũng fải cố thôi chứ biết làm sao nữa ~.~
Thứ 4, 1 uỷ viên ban chấp hành chi đoàn khu dân cư , fụ trách mảng văn nghệ.
Cái nì thì fải năng nổ , quen biết nhiều , khéo mời các em tham gia , rồi chọn bài , dạy hát , dạy vũ đạo , nặng nề ghê . Mỳh cũng đã nói rằng , dù là khi chuyển về đêy , mỳh đã làm cho văn nghệ ở đây có bước tiến rất nhiều , nhưng mỳh hôk muốn chỉ bằng cách tự biến mỳh thành 1 ngôi sao , mà kòn fải biết rèn luyện thêm cho mọi ng` cũng có những kĩ năg như mỳh .
Thứ 5 , mỳh - 1 linh hồn chiếm hữu 1 thể xác .
Nghe có vẻ man rợ ^^ nhưng cũng là 1 cách để mỳh nói về chính mỳh . Mỳh cần hoàn thành những trách nhiệm mà mỳh đang mang, cần cân bằng cuộc sống , cần bảo vệ cho sức khỏe của mỳh . Mỳh cũng đag yếu, thì chữa cho ai chứ . Khoẻ lên , và sống có ích thêm nữa nhé .
P/S : Mỏi tay zã man =))

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2009

Nhật kí : Hành trình của STAR >>>>

Mỳh fải bắt đầu từ đâu đây .....
.....Từ một ngày rất xa rồi .....
.....khi trong mỳh hôk có cái khái niệm thế nào là Star, thế nào là 1 nhóm.....
...........lạnh lùng........
........ đã quen đc 1 mỳh ......
......vẫn vui chứ ......
VÀ RỒI
.................................
Một sự tình cờ thôi, chúng mỳh cùng gặp nhau trong một hội thi : Hoa học trò đất cảng. Tưởng như là 1 sự ép buộc fải tham gia, rồi bêy h lại tự hỏi : nếu hôk ...thỳ h.... mỳh sẽ ....như thế nào .....???
Mỗi kon ng` làm nên một niềm vui, quả là hôk thể thiếu bất kì ai cả.
Nhớ lại, sao thếy ....nhớ quá...
.....cái hôm đầu....
....buổi tập đầu .....
Và bao nhiêu điều bất ngờ nữa tràn đến cùng với Ngôi sao !!
Chúng mỳh đã thực sự trở thành những ng` bạn thân của nhau mất rồi



Begin>>>>>>

Khi bắt đầu tập với nhau:

Nhớ cái hôm đầu tiên, biết tin mỳh trượt Idol , buồn lắm. Lại một lần nữa thất vọng. Ừ, thôi thỳ, Bêy h có một cuộc thy khác ngay cận kề, mỳh tham gia thôi. Chỉ coi đó là một lần hi vọng cuối cùng, chỉ để thử may mắn một lần nữa, và cũng vì sở thick nghệ thuật của mỳh thui....CHẳng ai ngờ..... ^^

Hôm đầu tiên gặp mọi ng`, sao thếy ai ai cũng trầm tính, từ đầu chí cuối thếy mỗi cái Diệp nó nói, giao nhiệm vụ, và bàn bạc. Nó cũng năng nổ ghê chứ ! Kon Tròn- hồi ếy chả chịu tập, mếy hôm kêu ở lại mà cuối cùng lại thiếu mỗi mỳh nó, mỳh vs ông HIến thếy cũng hơi bực ^^, nhớ là hồi ếy chưa quen nhau, ông ếy cũng chỉ hay kêu vs mỳh: còn cái kon bé béo béo bên lớp Trung j` ếy đâu ếy nhỉ, chẳng thếy j` cả, kỉu này thay ng` =)) Lôi nhau ra lớp nó , trêu nó đc vài câu, hình như là làm cột để múa j` j` đó. Hì, lúc này bắt đầu thếy vui vui đc 1 tí , cũng có thể vì đơn giản là đc giao lưu dần vs các bạn lớp # , hôk fải ở im trong cái lớp này nữa, đỡ buồn.

QUa bao nhiêu là kế hoạch đổi ng`, cuối cùng star cũng đã có mặt đc đông đủ, và cũng có thể fần lớn là do tư tưởng ép buộc vì làm cán bộ ^^Tập vs nhau đc mếy lần, ấn tượng có mỗi cái hôm học múa đầu tiên, hì , kon Tròn ếy mà. Mỳh có thế mạnh là múa ? Hok hẳn, chỉ là hay đi diễn nhiều nên quen rùi thui. Dạy cho 2 kon kia múa mà trông vừa buồn cười vừa hơi hơi lo là hôk bít có diễn đc hôk =)). Fải công nhận 1 điều là kon Hải Anh làm cái rì cũng khác ng`;)) , hồi đó nó múa mà cứ èo èo, trông cứng cứng , nhưng cũng còn gọi là bít múa. Kon TRòn thỳ =)) ôi thôi =)) nhắc tới mà buồn cười . Nó Tròn tròn thế nên có thể là khó múa, khổ mà trông nó múa lần đầu tiên mà mếy anh ếy thy nhau cười, thy nhau nói : KOn này cho đi buôn gỗ / Trông nó giống kon buôn gỗ nhể =)) Hôk thể chịu đc vì quá nhộn

Tiết mục đầu tiên mà Star thể hiện :

Tưởng như 1 sự quá khó khăn, vs đội hình không mếy thuận lợi , đội mỳh đã tập luyện 1 cách vô cùng chăm chỉ và cũng vô cùng vui nhộn . Nhưng h fút ếy không thể nào quên đc . Nhớ cái hôm buổi tối trước khi duyệt ctrình, chúng ta nhìn đội bên tập - 1 sự hà khắc - 1 sự gò bó, chèn ép , và cả sự thấm mệt hiện rõ . Đúng, họ cũng đang muốn cố gắng để được giải, mỳh cũng vệy. Nhưng bằg cách khác hẳn nhau. Chúng mỳh hôk tìm thếy đc những fút giây căng thẳng , mà ngược lại là n~ h fút rất riêng của Star . Nhóm mỳh , cho dù có tập sai , cũng chỉ vs 1 điệu cười nhăn nhở : "Anh ơi mỳh tập lại đê ^^ " là có thể qua đc tất cả những khó khắn, vướng mắc ếy. Sao những giây fút ếy tưởng chừng như nhanh vệy , dần rồi rồi ngày thi cũng đến . Chúng mỳh lo lắng, ừ thì có, nhưng vẫn vs 1 sự lạc quan về việc " bị nhất" , nhóm mỳh đã biểu diễn hết mỳh bằng tất cả những sự tự tin và sự vui vẻ vốn có. Thật tuyệt vời khi nhận thấy đc cái cảm giác chính mỳh đã làm cho khán giả vui và hết mỳh cổ vũ . Chẳng có lí j` mà nhóm mỳh lại hok đc nhất cả . Và một chiến thắng đã đến. Cái h fút ếy , khi tên đội đc sướng lên , chẳng kòn j` vui bằng , cũng bởi vì chúng mỳh đã vượt qua đc cả 1 dự dàn xếp chu đáo cho chức vô địch , nhưng vui nhất là vì công sức và niềm tin chúng mỳh dành cho nhau quả thật là không hoang fí . Lúc đó , thếy yêu Star nhiều , nhiều lắm . Cảm ơn thực sự về những fút giây hạnh fúc đó đã làm thay đổi hẳn 1 kon ng` tẻ nhạt, lạnh lùng , đã cho mỳh bắt đầu biết thế nào là hi vọng , thể nào là thành công, thế nào là niềm vui và sự trân trọng .

Sau cả một chiến thắng mà mỳh hằng mong chờ , chúng ta đã thực sự - thực sự trở thành 1 nhóm thân thiết . Có biết rằng , sau khi diễn xong , dù chưa biết kết quả, mỳh vẫn mang 1 tâm trạng hơi buồn buồn . Vì cái hôm diễn thật đó cũng chính là lần cuối chúng mỳh đc tập cái bài Trống cơm vs nhau , sẽ hok kòn thếy đc những fút hưng fấn trong từng bước nhảy nữa . Có biết rằng đêm ềy về, mỳh hôk ngủ đc , chỉ để nằm đó và nhớ lại từng h fút , từng động tác mà chúng mỳh tập vs nhau , vừa vui mà lại vừa buồn . Chẳng muốn dừng lại ở đó đâu, dù j` chúng ta cũng chưa ở bên nhau đc bao lâu mà.....




Thứ Ba, 27 tháng 1, 2009

Mới. !

Đã sang một năm mới. Hôm nay đã là mùng 3 tết ( tính ừ h fút này mới đúng chứ - fút thứ 10 của ngày mùng 3 tết ).....
.....thếy một loạt những điều mới lạ tìm đến với mỳh
trong năm nay
trong h fút này
....trong cảm xúc này....


http://matcuoi.com http://matcuoi.com


đang chào đón một năm mới trong một niềm hân hoan đến lạ kì


Năm nay- một năm đềy những biến chuyển, đổi thay lớn nhỏ, mỳh như lớn dần lên, trưởng thành hơn trong suy nghĩ và tâm hồn



Vào cấp ba. Ừ thỳ mọi thứ đã trôi qua thật nhẹ nhõm, nhưng đã fải trải qua biết bao nhiêu điều khó tả, đâu có dễ dàng j`


Vào cấp ba = chia tay với các bạn lớp 9 - những ng` bạn đã cùng mỳh lớn lên, cùng nhau trải qua cái giai đoạn zở zở ương ương nhất trong cuộc đời..

.....nhớ các bạn lắm ...... khóc nhiều lắm....nhưng rồi vẫn mãi chỉ là những kí ức

http://matcuoi.com

và ..những người bạn mới đã đến với mỳh một cách thậtt tình cờ, hôk chỉ ở trong lớp , mà cả cái ngôi trường Trần Phú này đã tạo ra cho mỳh thật nhìu n~ kỉ niệm đẹp.http://matcuoi.com

Lần đầu tiên cặm cụi ngồi tô tô vẽ vẽ trên Paint, là vẽ về tình yêu với SThttp://matcuoi.comR của mỳh . Một tình cảm mỳh dành cho một nhóm bạn đặc biệt nhất từ trước tới nay, Star , chẳng bít từ bao h đã trở thành niềm vui chính ^^

Và cái quan trọng nhất..!





Mỳh thêm 1 tuổi mới ,
sẽ trải qua những điều mới lạ hơn nữa




Mỳh là ai

???

???????????????????????



....Là....



CHÍNH MỲH !

http://matcuoi.comChỉ zậy thôi http://matcuoi.com

Thứ Hai, 12 tháng 1, 2009

Gửi cho những ng` đang thương yêu tớ..!

Mỗi khi chán đời thường nghĩ thật bi quan, nhưng cũng có lúc nhận ra rằng mỳh thật hạnh phúc, bới vì có n~ ng` mong mỏi có đc n~ tình yêu thương mà mỳh đang có, mà với mỳh đôi khi nó chỉ là một lẽ thường tình mà thui. Hok quan tâm đến những chuyện xung quanh, có lẽ vì vậy mà ai cũng thếy bảo rằng mỳh kiêu. Cũng đúng thiệt. Tự nhận xét , rằng mỳh kiêu hơn n~ đứa kon gái bt khác, có fải bởi vì mỳh đang nhận đc quá nhìu tình yêu thương , sự nuông chiều từ mọi ng`, và lắm khi mỳh thản nhiên coi đó là 1 điều đương nhiên fải đến với mỳh nữa. Fải rằng đang nằm mơ giữa ban ngày chăng ??? Những tình cảm như tình gia đình , sự yêu thương của bố mẹ thỳ đúng là hôk thể thiếu, nhưng có những thứ tình cảm đối với bạn bè mà lạ lắm. Bi h mới nhận ra rằng mỳh đc yêu thương hơn mỳh nghĩ.
Sao hôm nay ngồi trong h học, mỳh ước j` đc học ở một lớp có toàn kon gái , như lớp Văn chẳng hạn - cái lớp mà từ trước nay đc mỳh coi là cái địa ngục trần gian, là địa bàn của những rắc rối. Nhưng có lẽ nếu học trong mội môi trường như vậy mỳh sẽ hôk đc đối mặt với những rắc rối của tình cảm giữa nam và nữ, và cũng sẽ chẳng có những chuyện như thù nhau + đánh nhau. Nghĩ đến mà đau đầu quá. Mỳh bít mỳh đc sống trong một thế giới mà đềy ng` khác mong có đc. Có những đứa con gái chỉ mong đc 1 bạn trai nào đó mến, hay chỉ đơn thuần là sự ngưỡng mộ, sự chăm sóc của những ng` xung quanh mà hôk có đc. Ừ thỳ mỳh cũng hôk tự kiêu rằng mỳh có tất cả, nhưng thực sự mỳh cũng thật zui khi bít rằng mỳh đã đc mọi ng` dành cho những tình cảm chân thành nhất....( còn típ.)

Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2009

Tiếng gọi...: Mẹ !

Bêy h là đêm rồi, đã muộn..Mỳh định lên giường đi ngủ rùi cơ..Nhưng lướt qua cái TPC, bỗng dừng lại ở một khoảng lặng - 1 bài viết về mẹ. Hay quá. xúc động quá. Có lẽ mỳh cũng nên trích dẫn ra cho mọi ng` xem. Đọc xong mới thếy đc những cái mà mỳh hôk nghĩ đến, hoặc có nghĩ đến nhưng chỉ là một fút thoáng qua trong lúc vu vơ nào đó, rồi để đếy, hôk làm đc j` hơn...
...." Khi bạn 1 tuổi, mẹ cho bạn ăn và tắm cho bạn Bạn khóc ròng cả đêm để cảm ơn mẹ
Khi bạn lên 2, mẹ dạy bạn tập đi Bạn cảm ơn bằng cách chạy mất hút mỗi khi mẹ cần
Khi bạn lên 3 tuổi, mẹ gửi tình thương vô hạn vào mỗi món ăn Bạn hất tất cả xuống sàn nhà để cảm ơn mẹ
Khi bạn lên 4, mẹ cho bạn vài cái chì màu Bạn cảm ơn mẹ khi nguệch ngoạc lên bàn ăn
Bạn lên 5 tuổi, mẹ may áo mới cho bạn diện Lấm lem bùn trên áo là cách bạn cảm ơn mẹ
Khi bạn lên 6, mẹ dắt bạn tới trường Hét tướng lên " Con ko đi" là cách bạn cảm ơn mẹ
Khi bạn được 8 tuổi, mẹ cho bạn 1 cây kem Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đổ nguyên cây kem vào áo
Khi bạn 9 tuổi, mẹ mua cho bạn 1 cây piano để học đàn Bạn cảm ơn mẹ bằng cách ko bao giờ đàn để luyện tập
Khi bạn lên 10 tuổi, mẹ lái xe chở bạn đi vòng vòng cả ngày, từ sân bóng đá cho tới phòng thể dục, để tổ chức cho bạn 1 bữa tiệc sinh nhật sau đó Và cách bạn cảm ơn là nhảy phắt ra khỏi xe và ko thèm nhìn lại
Bạn lên 11 tuổi, mẹ dắt bạn và đám bạn đi xem phim Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đòi ngồi ở một dãy ghế khác
Khi bạn 12 tuổi, mẹ cấm xem chương trình Tivi Bạn chỉ việc đợi mẹ ra khỏi nhà để xem
Bạn lên 13 tuổi, mẹ bảo bạn nên đi cắt tóc Bạn cảm ơn mẹ bằng câu nói mẹ chả có chút thẩm mỹ nào
Khi bạn lên 14 tuổi, mẹ trả tiền cho cả tháng đi chơi ở trại hè của bạn Cách mà bạn cảm ơn là ko thèm viết lấy dù chỉ 1 lá thư về cho mẹ
Khi bạn 15 tuổi, mẹ trở về nhà sau một ngày làm việc, mong đợi được ôm bạn trong tay Bạn đã cảm ơn bằng cách ở cả ngày trong một căn phòng khóa cửa
Khi bạn 16 tuổi, mẹ dạy bạn lái xe hơi của mẹ Và cách mà bạn đã làm là lấy cái xe đi chơi bất cứ khi nào bạn thích
Khi bạn 17 tuổi, mẹ có 1 cuộc điện thọai cực quan trọng cần gọi Và bạn đã ôm cái điện thoại để buôn dưa cả đêm
Khi bạn 18 tuổi, mẹ đã khóc khi biết bạn tốt nghiệp cấp 3 Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách ra ngòai vui chơi ăn mừng cho tới sáng
Khi bạn 19 tuổi, mẹ trả tiền học phí cao đẳng cho bạn, lái xe chở bạn tới trường, thậm chí mang cả túi xách cho bạn Và bạn đã cảm ơn mẹ bằng cách nói tạm biệt bên ngòai phòng ngủ kí túc xá, vì bạn xấu hổ trước bạn bè mình
Khi bạn 20 tuổi, mẹ hỏi bạn có để ý tới ai chưa Bạn trả lời mẹ rằng: “Đó ko phải là chuyện của mẹ”
Khi bạn 21 tuổi, mẹ đề nghị cho bạn một số nghề nghiệp trong tương lai Bạn cảm ơn mẹ bằng câu nói: “Con ko muốn giống mẹ”
Bạn 22 tuổi, mẹ ôm lấy bạn khi bạn tốt nghiệp cao đằng Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đòi hỏi mẹ trả tiền cho bạn đi chơi Châu Âu
Bạn 23 tuổi, mẹ mua cho bạn vài thứ đồ gia dụng cho căn hộ đầu tiên của bạn Và bạn đi nói với mọi người rằng nó xấu òm
Và khi bạn 24 tuổi, mẹ gặp chồng chưa cưới của bạn và hỏi bạn về kế hoạch cho tương lai Bạn cảm ơn mẹ bằng cách rên rĩ: “Mẹ, làm ơn đi mà!”
Bạn 25 tuổi, mẹ trả tiền đám cưới cho bạn, khóc và nói với bạn rằng mẹ iu bạn rất nhiều Và cách mà bạn cảm ơn mẹ là dọn nhà tới chỗ khác sống
Khi bạn 30 tuổi, mẹ bạn gọi và thúc giục bạn mau có em bé đi Bạn nói rằng: “Bây h khác xưa mẹ ơi!”
Khi bạn 40 tuổi, mẹ gọi điện nhắc bạn sinh nhật của một vài người họ hàng Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói rằng bạn đang bận bù đầu
Khi bạn 50, mẹ bạn bệnh và cần bạn ở cạnh để chăm sóc Bạn cảm ơn mẹ bằng cách than thở về gánh nặng mà các ông bố bà mẹ đem tới cho con cái họ
Và cuối cùng, 1 ngày nào đó, mẹ bạn ra đi. Và bạn cảm thấy mọi thứ như sụp đổ, như có sấm trong tim bạn
Nếu mẹ vẫn còn sống, hãy yêu mẹ hơn hết thảy mọi thứ trên đời, và nếu mẹ ko còn nữa, hãy nhớ lấy lòng yêu thương vô điều kiện của mẹ và hãy làm như mẹ đã làm
Hãy luôn yêu thương mẹ bạn, vì bạn chỉ có duy nhất 1 người mẹ trên đời này thôi... "

Thứ Năm, 1 tháng 1, 2009

Bắt đầu một năm mới!!

Vừa ngày đầu tiên của năm..Hum nay là một ngày thật mệt..
Chúng nó đc đi chơi, mỳh thỳ ở nhà dọn dẹp, nấu nướng zới mẹ và......... xem ảnh của chúng nó
Buồn thiệt đoá, ngày hum nay sao thếy thật ngắn, ngồi nghĩ chúng nó đi chơi cũng thếy tủi thân, nhưng ở nhà đc đi zới mẹ - chuyện mà 1 năm hoạ hoằn lắm chỉ xảy ra zới số lần đếm đc trên 1 bàn tay...Thếy cũng thick đoá, nhưng đầu óc cứ fê fê. Mai lại đi học như bt rùi, hôk thếy ngại, mà thếy lo, vì với tình trạng sức khoẻ mỳh hiện h có đủ sức để làm tất cả n~ j` mỳh mong muốn cho ngày mới hôk nữa..
Bi h đành ngồi up ảnh lên blog , và nghĩ thêm mếy ý tưởng cho vụ HHT đất cảng zậy. Cố gắng ! Vẫn thếy buồn về việc thy Idol, và lắm khi còn muốn khóc nữa cơ, nhưng fải cố kìm nén thui, hôk bít làm thế nào ...
Đêy là ảnh chúng nó đi chơi hum nay nè: T_T

Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2008

Một ngày mới

Vừa thức dậy, khi ông mặt trời đã dậy từ lâu ......Hic hic.....Vì hôm nay ốm òy, mệt wa' . Bình thường đêm ngủ toàn mơ, nhưng hum nay sao chỉ thếy 1 cảm giác : đâu đầu wa'.......T_T . Đêm wa sốt cao lém, mẹ cứ fải ngồi cạnh, sợ mỳh làm sao.....Mà tối hôm wa ngủ cũng muộn nữa cho nên sáng nay hôk mở mắt dạy đc . Ốm => mệt => buồn vì chẳng đc đi đâu ( hum nay là chủ nhật nữa T_T ) => lại càng ốm thêm . Hic....Chiều đi học thêm Lý, bỗng dưng mún quên hết mệt mỏi , đc học môn mỳh thick, đc gặp bạn , túm lại là đc ra ngoài ....=> sướng thế òy còn j`.
Bi h mới thếy hết cái mệt mỏi của ng` bị ốm. Mà tài thiệt ,cái lúc đi học sao mà khỏe thế , chẳng đứa nào nó bít mỳh ốm cả ^^. Thếy cũng zui . Cũng tự dưng hum nay thềy gọi mỳh lên bảng làm bài mới lạ chứ , bt cóa gọi ai lên bao h đâu, rùi kêu mỳh là " trợ lý " ^_^, lúc làm bài tự tin lém, wuên cả ốm lun !!
Bi h cái bàn fím chít tiệt mới dùng đc , thế là lại fải tranh thủ vít vít lách lách 1 tí nữa, cho nó khuây khỏa.......Lên chào ngày mới của HHT thếy vít rằng :
Chủ nhật ngày 21/12 :
Trong khi mọi người đều mệt mỏi sau một tuần làm việc vất vả còn bạn thì lại không, bạn đang rất phấn khích và muốn được làm gì đó thú vị. Nếu những gì bạn học được ở trường chưa đủ để thỏa mãn bạn thì hãy thử tư mày mò thêm đi. Sẽ rất thú vị đấy.
Còn ngày mai , thứ 2 ngày 22/12 :
Hãy quan tâm đến những chuyện lặt vặt ở nhà trước khi nó vượt quá khỏi tầm kiểm soát. Mọi chuyện thực ra dễ dàng hơn bạn tưởng và chỉ đòi hỏi rất ít công sức thôi.
Hừm....... Hay đó, sẽ là n~ kế hoạch mới . Trước hết là bi h đi ngủ sớm để mai khỏi ốm ......hì. Rùi sẽ còn có nhìu cái nữa ^_^